02/09/2026
MỘT CHẶNG ĐƯỜNG ĐỂ TRƯỞNG THÀNH
Ngọc Trâm – Đại đội 6, K145
“Mẹ tin con sẽ hoàn thành tốt.”
Đó là câu nói cuối cùng mẹ dặn tôi trước khi đưa tôi đến Trung tâm Giáo dục Quốc phòng và an ninh Trường Đại học Hồng Đức. Một câu nói rất đỗi giản dị, không hoa mỹ, không dài dòng. Vậy mà chẳng hiểu vì sao, tôi lại nhớ mãi.
Ngọc Trâm – Đại đội 6, K145Mẹ không dặn tôi phải đứng đầu. Mẹ cũng chẳng mong tôi phải làm điều gì thật xuất sắc. Mẹ chỉ nói rằng mẹ tin tôi sẽ hoàn thành tốt. Khi ấy, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình sẽ trải qua một khóa học, vài tuần xa nhà, rồi mọi thứ sẽ kết thúc như bao lần trước.
Nhưng bây giờ, khi chặng đường ấy sắp đi đến những ngày cuối cùng, tôi mới nhận ra: Mẹ không chỉ nói về một khóa học. Mẹ đang tin rằng tôi đủ trưởng thành để bước ra khỏi những điều quen thuộc, tự mình đối diện với khó khăn và hoàn thành một chặng đường của riêng mình.
Ngày đầu tiên bước chân vào Trung tâm, tôi mang theo một chút háo hức, một chút tò mò và cả những lo lắng mà chính mình cũng chẳng biết phải gọi tên. Môi trường nơi đây hoàn toàn khác với giảng đường quen thuộc. Tiếng còi, tiếng khẩu lệnh, những bộ quân phục xanh, những hàng người ngay ngắn, những giờ tập trung đúng giờ và những quy định tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại phải thực hiện một cách nghiêm túc. Tất cả đối với tôi khi ấy đều mới mẻ.
Tôi từng tự nhủ: “Chắc chỉ vài tuần thôi, rồi mình sẽ quen”.
Nhưng tôi đâu biết rằng, vài tuần ngắn ngủi ấy lại đủ dài để thay đổi một con người, đủ sâu để lưu lại những ký ức mà có lẽ sau này tôi sẽ chẳng thể tìm lại ở bất cứ nơi đâu.
Những ngày đầu thực sự chẳng dễ dàng. Từ việc gấp chăn màn, sắp xếp nội vụ, xếp hàng, điểm danh cho đến những giờ học, giờ tập luyện tưởng như cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày. Có những buổi sáng thức dậy trong trạng thái vẫn còn ngái ngủ. Có những buổi trưa mệt nhoài sau giờ học. Có những buổi chiều đứng giữa thao trường dưới cái nắng oi ả, chỉ mong thời gian trôi nhanh hơn một chút. Và cũng có những lúc tôi mệt đến mức chỉ muốn được trở về căn phòng quen thuộc, được nằm xuống chiếc giường của mình, được ngủ một giấc thật dài mà không phải chờ tiếng còi tập trung.
Những ngày đầu, tôi đã từng nghĩ: “Giá như thời gian trôi nhanh hơn”. Tôi đã từng mong những ngày ở Trung tâm sớm kết thúc. Nhưng rồi tôi nhận ra, chính những ngày tháng tưởng chừng mệt mỏi ấy lại là những ngày tháng đáng nhớ nhất của tuổi trẻ.
Tập thể Đại đội 6 tham gia VHVN, TDTTCó lẽ, điều khó nhất ở một môi trường tập thể không phải là học cách tuân thủ những kỷ luật mới. Mà là học cách sống cùng những con người khác mình. Chúng tôi đến từ những lớp học khác nhau, những vùng quê khác nhau, với những tính cách, thói quen và cách suy nghĩ khác nhau. Những ngày đầu, giữa chúng tôi cũng không tránh khỏi những bất đồng. Có những chuyện rất nhỏ nhưng đôi khi cũng đủ khiến người ta giận nhau, hiểu lầm nhau. Nhưng rồi những buổi học chung, những giờ tập luyện cùng nhau, những bữa cơm, những buổi sinh hoạt và những ngày tháng cùng sống dưới một mái nhà đã khiến chúng tôi dần hiểu nhau hơn. Tôi bắt đầu hiểu rằng, sống trong một tập thể không phải là bắt người khác phải giống mình.
Đó là học cách lắng nghe, học cách nhường nhịn, học cách bao dung. Và quan trọng hơn cả, là học cách đặt cái tôi của mình xuống để biết nghĩ đến những người xung quanh. Chúng tôi cùng trải qua những giờ học điều lệnh, những buổi huấn luyện trên thao trường, những lần tập luyện dưới cái nắng gay gắt. Có những lúc đôi chân mỏi nhừ, áo ướt đẫm mồ hôi, chỉ muốn dừng lại. Nhưng rồi chỉ cần nhìn sang bên cạnh, thấy người bạn của mình vẫn đang cố gắng, tôi lại tự nhủ: “Cố gắng thêm một chút nữa”. Có lẽ, chúng tôi đã trưởng thành từ những chữ “thêm một chút nữa” như thế. Thêm một chút kiên trì, thêm một chút cố gắng, thêm một chút trách nhiệm và thêm một chút yêu thương dành cho những người đang cùng mình bước đi.
Tập thể Đại đội 6 tham gia hoạt động tham quan, trải nghiệmTừ những người ban đầu còn xa lạ, chúng tôi dần trở thành những người biết quan tâm đến nhau bằng những điều rất nhỏ. Một chai nước được chuyền tay khi ai đó khát, một lời nhắc khi bạn quên nhiệm vụ, một tiếng gọi khi thấy ai đó chưa kịp vào hàng, một cái vỗ vai sau một buổi tập mệt, một câu hỏi rất đơn giản: “Mệt không”? Những điều ấy, nếu đứng riêng lẻ, có lẽ chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi gom tất cả lại, chúng trở thành những mảnh ghép đẹp nhất của một quãng đời sinh viên.
Sau này, có thể tôi sẽ quên mình đã từng học bao nhiêu bài, có thể tôi sẽ quên những khẩu lệnh của những ngày đầu. Nhưng tôi tin mình sẽ nhớ rất lâu những người đã từng đứng bên cạnh mình trong những ngày tháng ấy. Bởi đôi khi, điều khiến một hành trình trở nên đáng nhớ không phải là chúng ta đã đi được bao xa, mà là trên hành trình ấy, chúng ta đã gặp những ai và đã cùng nhau trải qua những gì.
Tiểu đội và Đại đội trưởngThời gian ở Trung tâm cứ thế trôi đi, nhanh đến mức tôi không kịp nhận ra, cho đến một ngày, tôi chợt nghe ai đó nói: “Chỉ còn một tuần nữa thôi.”
Tôi im lặng. Lạ thật!
Những ngày đầu, tôi từng mong thời gian trôi thật nhanh, tôi từng đếm từng ngày để được trở về. Vậy mà khi chỉ còn một tuần, tôi lại thấy từng ngày trôi qua nhanh đến mức mình không kịp níu giữ. Buổi sáng thức dậy, tôi bắt đầu lắng nghe nhiều hơn những âm thanh vốn đã trở nên quá quen thuộc. Tiếng còi tập trung, tiếng bước chân, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười nói của bạn bè, những bộ quân phục xanh xuất hiện ở khắp nơi, tôi bắt đầu nhìn mọi thứ lâu hơn một chút, cái hành lang chúng tôi vẫn đi qua mỗi ngày, sân tập từng khiến tôi mệt mỏi. Căn phòng từng có những tiếng cười, những câu chuyện vụn vặt và cả những khoảng lặng. Những người từng xa lạ giờ đây lại trở thành những người mà tôi không muốn phải nói lời chia tay. Và cũng chính lúc ấy, tôi bỗng muốn tua ngược thời gian, muốn trở lại ngày đầu tiên. Nhưng nếu được trở lại, tôi sẽ không còn cau có mỗi khi bị nhắc nhở. Sẽ không còn vội vàng vì những chuyện nhỏ, sẽ không còn mong ngày mai đến thật nhanh, tôi sẽ biết trân trọng hơn những buổi sáng tưởng như bình thường, trân trọng những giờ học, những buổi tập, những bữa cơm tập thể, những tiếng cười, và cả những phút giây mệt mỏi mà ngày ấy tôi từng chỉ muốn quên đi, nhưng thời gian không có nút tua ngược. Nó chỉ cho chúng ta đi về phía trước, mang theo tất cả những gì đã trải qua để trở thành một phiên bản khác của chính mình.
Nhìn lại chặng đường ấy, tôi nhận ra mình không chỉ học được cách đứng nghiêm, xếp hàng, thực hiện điều lệnh hay hoàn thành những bài tập được giao. Điều tôi nhận được lớn hơn thế rất nhiều. Tôi học được cách kỷ luật với bản thân, kiên nhẫn với người khác và có trách nhiệm hơn với tập thể. Tôi hiểu rằng trưởng thành không có nghĩa là trở nên mạnh mẽ đến mức không bao giờ mắc sai lầm. Trưởng thành là khi biết nhìn lại những điều mình đã làm, biết nhận ra những điều chưa tốt và đủ can đảm để lựa chọn một cách tốt hơn cho ngày mai. Trưởng thành cũng không phải là một khoảnh khắc bất chợt. Nó đến rất âm thầm, có thể là khi ta tự giác thức dậy mà không cần mẹ gọi, là khi biết hoàn thành nhiệm vụ của mình để không ảnh hưởng đến cả tập thể, là khi biết nhường nhịn một người bạn, là khi mệt vẫn cố gắng thêm một chút, là đôi khi, trưởng thành đơn giản chỉ là biết trân trọng những điều mà trước đây mình từng cho là bình thường.
Đại đội 6 K145Và rồi, tôi lại nhớ đến câu nói của mẹ ngày hôm ấy: “Mẹ tin con sẽ hoàn thành tốt”. Bây giờ tôi mới hiểu, có lẽ mẹ không chỉ nói về việc tôi sẽ hoàn thành một khóa học, mẹ tin rằng tôi sẽ hoàn thành tốt một chặng đường mà ở đó tôi phải tự mình học cách thích nghi với môi trường mới, vượt qua những khó khăn, vượt qua những phút yếu lòng và học cách sống có trách nhiệm hơn với chính mình và những người xung quanh, là giờ đây, khi chặng đường ấy sắp khép lại, tôi có thể mỉm cười và nói với mẹ rằng: “Mẹ ơi, con đã làm được”. Không phải vì con đã trở thành người giỏi nhất. Không phải vì con chưa từng mệt mỏi hay chưa từng có lúc muốn bỏ cuộc, mà bởi vì sau tất cả, con đã không bỏ cuộc, con đã bước đi đến ngày hôm nay.
Cảm ơn những người thầy, người cô đã kiên nhẫn chỉ dẫn, nhắc nhở và đồng hành cùng chúng tôi trong suốt những ngày tháng qua. Có những lời nhắc nhở khi nghe chúng tôi từng thấy nghiêm khắc, có những yêu cầu khi thực hiện chúng tôi từng thấy khó khăn, nhưng rồi chúng tôi hiểu rằng, phía sau sự nghiêm khắc ấy là mong muốn chúng tôi trở nên tốt hơn, bản lĩnh hơn và trưởng thành hơn.
Cảm ơn những người bạn đã cùng tôi đi qua những ngày vui có, mệt có, những ngày cười thật nhiều và cả những ngày chỉ mong thời gian trôi thật nhanh. Cảm ơn vì chúng ta đã từng gặp nhau ở nơi này. Bởi giữa hàng triệu người ngoài kia, chúng ta đã có một khoảng thời gian được đứng cạnh nhau, cùng mặc một màu áo, cùng học tập, cùng rèn luyện, cùng mệt và cùng cố gắng. Có thể sau này, chúng tôi sẽ mỗi người một nơi. Mỗi người sẽ có một công việc, một con đường và một hành trình riêng. Có thể những cuộc trò chuyện sẽ thưa dần. Những cuộc gặp gỡ sẽ ít đi. Nhưng tôi tin rằng, sẽ rất khó để chúng tôi quên được một khoảng thời gian mà chúng ta đã từng cùng nhau lớn lên.

Rồi một ngày, những bộ quân phục xanh sẽ được gấp lại và cất vào một góc nào đó. Những hàng quân ngay ngắn sẽ chỉ còn là ký ức, tiếng còi tập trung sẽ không còn vang lên mỗi sáng, những buổi thao trường sẽ trở thành câu chuyện để chúng tôi kể lại cho nhau, và có lẽ, chúng tôi sẽ bật cười khi nhớ về những ngày mình từng than mệt, từng mong thời gian trôi nhanh đến thế nào. Nhưng khi ấy, tôi tin rằng chúng tôi sẽ hiểu: Có những khoảng thời gian chỉ khi đi qua rồi, người ta mới biết mình từng may mắn đến nhường nào khi được sống trong nó.
Một khóa học rồi sẽ kết thúc, một bộ quân phục rồi sẽ được cất đi, một chặng đường rồi sẽ khép lại. Nhưng những ký ức, những tình bạn và sự trưởng thành mà chúng ta có được ở nơi này, có lẽ sẽ còn ở lại rất lâu.
Và nếu một ngày nào đó, giữa bộn bề của cuộc sống, tôi vô tình nghe thấy tiếng còi tập trung, nhìn thấy màu áo xanh hay bắt gặp một hàng người bước đều dưới nắng... Có lẽ tôi sẽ mỉm cười, bởi tôi biết, mình đã từng có một tuổi trẻ như thế, một tuổi trẻ có mồ hôi, có những ngày mệt mỏi, có tiếng cười, có tình bạn, có những bài học. Và có một chặng đường đã dạy tôi biết thế nào là kỷ luật, trách nhiệm và trưởng thành, một chặng đường để trưởng thành, và tôi sẽ luôn biết ơn vì mình đã từng đi qua chặng đường ấy./.